Mình cần một tâm hồn rộng mở, một tâm hồn không vị kỷ, một tâm hồn không vẫn đục, trong sáng và thanh khiết.
Marcus Tullius Cicero (via kari-shma)
7 Life Changing Lessons You Can Learn from Mark Twain - by Dumb Little Man
Hacker Lifestyle: How I Feel Satisfied with Every Day
Chuyển từ Instapaper sang Readability.
(via ami-coffeeholic)
(Source: gocnhooilanho)
The solution actually to take it apart and clean it and then put it back together without allowing more dust specks than you removed to get in while you’re reassembling it. The italicized part is the hard part — maddeningly hard, even for a capable technician. I suspect this is precisely the reason why Apple never disassembles the display, but replaces the entire assembly as a unit.
(Source: discussions.apple.com)
mọi lời khuyên đều vô nghĩa.
khi ta tìm đến những lời khuyên, ấy là khi trong đầu ta đã có quyết định của riêng mình. Tất cả những gì chúng ta cần chỉ là một chút đồng tình từ những kẻ xung quanh. Và cuối cùng, mặc cho những lời khuyên có là thế nào, ta cũng sẽ chỉ làm theo quyết định của riêng ta.
con người là giống loài cố chấp đáng yêu.
(via lucilucius)
. Bất kể cạnh bạn đã xảy ra chuyện gì, cuộc sống vẫn mỗi ngày một trôi đi.
. Mỗi con người trong cuộc đời có rất nhiều lần phải lựa chọn. Khi đứng giữa ngã tư đường, bạn sẽ hy vọng mình biết hướng nào để tiến tới. Bạn sẽ càng mong muốn, đèn xanh hoặc đèn đỏ đều hiện rõ, chứ không phải lúc vừa đến ngã tư, lại là đèn vàng, trong hai giây ngắn ngủi ấy, bạn không biết mình nên đi tiếp hay dừng lại.
. Ưu điểm lớn nhất của con người chính là có thể chấp nhận sự thật, không phải có thể, mà là bắt buộc! Trừ phi bạn chết đi. Nếu tôi đã quyết định, đã chấp nhận, thì không nhất thiết phải chống đối nữa. Sự đau khổ của con người không phải sau khi quyết định mà là trước khi quyết định.
Nhật Ký Người Phụ Nữ Ly Hôn | Quyên Tử. (via mocdieptu)
Steve Jobs (via tiepch)
Có vẻ như càng ngày chúng ta càng phải dựa dẫm quá nhiều vào ngôn ngữ để có thể hiểu nhau. Khi hỏi thăm một ai đó: “Mọi chuyện sao rồi?” và câu trả lời: “Cám ơn. Vẫn tốt” làm chúng ta dễ dàng hài lòng đến nỗi chúng ta bỏ qua những gì có thể nằm sau đó. Sự mệt mỏi nơi khóe môi. Nét buồn trong ánh mắt. Sự nhạy cảm, hay đúng hơn, khả năng thấu cảm của chúng ta giờ đây giống như chiếc ăngten bị bỏ quên. Nó vẫn ở đó nhưng không ai dùng nó để bắt sóng nữa.
Chúng ta dựa vào từ ngữ nhiều đến nỗi, khi ai đó nói rằng ta không hiểu gì về họ cả, ta sẽ trả lời rất nhanh: “Bạn không nói làm sao tôi hiểu được” như thể đó hoàn toàn là lỗi của họ.
Đó cũng là khi ta lạc mất nhau rồi- Phạm Lữ Ân [Nếu biết trăm năm là hữu hạn…] (via bestormie)
…
Đó cũng là khi ta lạc mất nhau rồi…
(via letpastgo)
Muốn khóc quá (via stillaugust)
(Source: stillaugusts)